Cảm
giác vừa no lại vừa ấm dường như cái lạnh đã bị đẩy dạt ra ngoài, thật
sung sướng, hạnh phúc và “ngon” biết bao khi hơn hai mươi năm mới có dịp
trở về quê hương, được thưởng thức lại hương vị độc đáo của món cháo
lươn quê nhà.
Xa
quê đã lâu lắm, vừa rồi mới có điều kiện về thăm bố mẹ, bạn bè, người
thân, thăm lại quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn. Ngày trở về, mẹ
đón tôi với nồi cháo lươn nóng hổi, toả hương thơm lừng.
Sau
một chặng bay dài nhiều giờ liền, bụng đã đói cồn cào vì không ăn miếng
gì, mùi hương gạo tẻ thơm ngào ngạt, những miếng thịt lươn béo ngậy,
lai thai mấy hạt sen bùi bùi, chỉ một loáng tôi đã làm “gọn” 3, 4 bát
cháo.
Cảm
giác vừa no lại vừa ấm dường như cái lạnh đã bị đẩy dạt ra ngoài, thật
sung sướng, hạnh phúc và “ngon” biết bao khi hơn hai mươi năm mới có dịp
trở về quê hương, được thưởng thức lại hương vị độc đáo của món cháo
quê nhà.
Bát cháo lươn hạt sen
Cháo lươn là một món ăn dân dã của các làng quê, một món ngon “nổi tiếng” trong làng ẩm thực Việt
từ lâu đời. Trong thực đơn các nhà hàng hiện nay, cháo lươn là món khai
vị được nhiều thực khách trong nước cũng như nước ngoài lựa chọn.
Riêng
xứ Nghệ quê tôi, cháo lươn cũng là món không thể thiếu trong bữa tiệc
đãi khách, đặc biệt là khách từ xa tới. Thiếu món gì chứ món “đặc sản”
đó là không thể. Sẵn nguồn nguyên liệu rất dồi dào lại dễ kiếm, người
dân thường tự “bẫy” được rất nhiều lươn, chia cho cả xóm cùng ăn.
Lại
nghe dân gian “kháo nhau” lươn là liều thuốc bổ rất hữu hiệu, “ăn lươn
không bổ bề ngang cũng bổ bề dọc”, vừa ngon lại dễ chế biến, nên các gia
đình thường xuyên nấu món cháo lươn vào bữa sáng dùng điểm tâm và ví
như đó là liều “thuốc bổ dưỡng” cho cả ngày hôm đó.
Mà
có điều “chắc chắn”, chính nhờ những con lươn nơi chốn đồng sâu sình
lầy đó, mà người dân quê tôi vất vả một nắng hai sương, nhưng sức khỏe
vẫn dẻo dai bền bỉ. Những đứa trẻ con nhà nghèo vẫn mạnh khỏe “đùi đụi”,
hay ăn chóng lớn và ít khi bị bệnh lặt vặt.
Lươn tươi sống
Theo
Đông y, thịt lươn là một vị thuốc bồi dưỡng sức khỏe có tính ôn, vị
ngọt, có tác dụng bổ khí dưỡng huyết và làm mạnh gân cốt nên rất tốt cho
người thể trạng nhiệt, thiếu máu, suy nhược cơ thể, gầy còm mệt mỏi.
Lươn còn là món ăn bổ dưỡng cho người già ốm yếu, trẻ em suy dinh dưỡng,
còi cọc. Lươn kết hợp cùng với các vị dược liệu chữa được rất nhiều
bệnh.
Lươn,
hầm chung với sả và rau ngổ trị phong thấp, đau nhức xương sống rất
hiệu quả. Trị kiết lỵ trĩ nội, bệnh huyết trắng ở phụ nữ, bổ máu sinh
khí huyết, tăng cường dương khí, giúp máu huyết lưu thông.
Theo
âm dương ngũ hành, máu lươn còn gọi là thiện ngư huyết, giúp tăng cường
khả năng tình dục, chữa chứng bất lực. Máu lươn tương khắc với kim
loại, do đó khi làm thịt lươn không nên dùng dao bằng sắt, tốt nhất là
dùng cật tre vót mỏng.
Thịt lươn
Những
ngày lưu lại quê nhà, hầu như ngày nào tôi cũng theo Bố ra vườn bắt một
“mớ” giun đất băm nhỏ rồi cho vào ống trúm (ống lồ ô to, thẳng) làm hom
một đầu, đầu kia để mắt cây lồ ô lại.
Bố
con tôi đem số ống trúm đó ra ruộng hoặc mấy chỗ sình lầy nơi có lươn
sống cắm xuống nước. Lươn đánh hơi nghe mùi giun chui vào ống rồi không
ra được nữa vì có hom giữ lại. Ngoài đặt ống trúm bố còn dùng cần câu
lươn, hoặc tìm hang lươn nơi nước cạn để đào.
Ngày
nào hai bố con cũng bắt được những con lươn vàng ươm nhìn hết sức ngon
mắt, nên thức ăn cho bữa cơm hằng ngày đều có món lươn, món ăn mà suốt
mấy chục năm qua bây giờ tôi mới được thưởng thức lại.
Mẹ
tôi cũng khéo léo “vận dụng” tài nấu nướng để chế biến đủ kiểu, hết nấu
cháo, nấu lẩu, um chuối đến xào sả ớt, xào lăn,... ăn hoài ăn mãi vẫn
không thấy chán.
Thỉnh
thoảng mẹ tôi muốn thay đổi thực đơn buổi sáng bằng những món ăn nhẹ
khác. Nhưng tôi "đòi" mẹ đừng thay thế món lươn, vì tôi chỉ còn một thời
gian ngắn nữa là “hết phép”, quay về hải ngoại nơi tôi đang công tác,
nơi mà món cháo lươn là món vô cùng “xa xỉ”.
Mấy
chục năm sinh sống ở đó, tôi chưa bao giờ được thấy bóng dáng một con
lươn nào. Những ngày lưu lại quê hương với nồi cháo lươn mẹ nấu chưa
mang ra khỏi bếp mùi thơm đã lan tỏa khắp xóm sẽ đọng lại mãi trong ký
ức của tôi và không biết đến bao giờ mới được thưởng thức lại hương vị
của món ăn “độc đáo” này.
Trên
bước đường “tha phương” trên đất khách quê người, với bao công việc bộn
bề, lắm nỗi lo toan, bươn chải nhằm mưu cầu cuộc sống, nhưng trong tâm
trí tôi vẫn nhớ như in “dư vị” của nồi cháo lươn mẹ nấu cho cả nhà ăn
bữa sáng. Như hồi chị em tôi còn thơ bé, mặc dầu thời gian đã đi qua rất
lâu nhưng tôi vẫn không thể nào quên được mùi “đặc trưng” thơm phức đến
“ngạt cả mũi” của nồi cháo lươn đó.
Sống
cách xa nhau hơn nửa vòng trái đất, hai khung trời cách biệt, nhưng
“cái mùi” hành tăm và rau răm thơm “quyến rũ” cùng với vị ngọt đậm đà
của thịt lươn hòa lẫn các gia vị khác quyện lại thấm sâu vào từng tế bào
vị giác, nhớ mãi những bát cháo nóng hổi vừa thổi vừa ăn ngon đến muốn
“quéo” cả lưỡi, luôn chảy tràn trong trí nhớ và đeo đẳng trong ký ức của
tôi đi suốt cuộc đời này.
Cho
dù có ở nơi chân trời hay góc biển, nhưng lòng những người con xa xứ
vẫn luôn hướng về quê cha đất tổ, đó là chiếc nôi quan trọng của mỗi con
người từ khi sinh ra và lớn lên, ví như một mạch ngầm, âm ỉ cháy trong
tâm trí. May mắn và hạnh phúc biết bao cho những người con đi xa còn có
gia đình, quê hương, nguồn cội mà quay trở về.
Theo 24h/Dân Việt
0 nhận xét:
Đăng nhận xét