Anh đi hái lá mùng Năm
Về phơi lót ổ em nằm tháng Giêng
Sợ rằng mai mốt ra riêng
Anh còn thất nghiệp không tiền mua chăn.
Sợ khi cuộc sống khó khăn
Bận lo cơm áo, đóng băng cuộc tình?
Lá khô sưởi ấm đôi mình
Là nhân chứng để ta gìn giữ nhau.
Anh đi hái lá mùng Năm
Về phơi sắc nước mà chăm da nàng
Để khi đêm xuống khẽ khàng
Mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng quanh ta
Lá khô anh ướp hoa trà
Ủ trong chén ngọc, bình ngà yêu thương
Ngoài kia vũ trụ vô thường
Nào ai biết được chiếc giường lá khô…?
Sưu tầm

0 nhận xét:
Đăng nhận xét